Vầng hào quang tách ta ra khỏi những người khác

Chiến thuật ngược lại với chiến thuật trên là thổ lộ cho đối tượng biết mọi điều về ta, cho họ thấy rõ những tội lỗi và ưu điểm của ta. Đây là sự trung thực mà Lord Byron thể hiện. Ông luôn khiến người khác xúc động khi tiết lộ tính cách hư hỏng xấu xa của mình, thậm chí ông còn đi xa hơn nữa khi vào cuối đời, ông tiết lộ cho mọi người biết ông có mối quan hệ loạn luân với em gái cùng cha khác mẹ. Kiểu thân tình nguy hiểm đó có thể vô cùng lôi cuốn. Đối tượng sẽ thi vị hóa cái xấu xa của ta và yêu mến ta vì ta để cho họ biết những điều xấu của mình. Hơn thế nữa, họ sẽ bắt đầu tưởng tượng đủ điều. Nói cách khác, quá trình lý tưởng hóa một người là điều không tránh khỏi. Cái duy nhất không thể lý tưởng hóa chính là sự tầm thường, mà đã tầm thường thì không thể nào lôi cuốn người khác. Ta không thể nào quyến rũ người khác nếu như không đưa mộng ảo và chất thơ vào tâm trí họ. Nếu ta sử dụng quá nhiều mánh khóe thì sẽ khiến đối tượng nghi ngờ. Cách tốt nhất để che giấu vết tích là cho người kia cái cảm tưởng họ giỏi và mạnh hơn ta. Nếu và không kiểm soát được bản thân thì hành động của ta sẽ trông tự nhiên và ít tính toán. Vẻ yếu đuối bên ngoài như nước mắt, phong cách rụt rè bẽn lẽn, vẻ mặt xanh xao, sẽ giúp tạo hiệu quả này. Để lấy lòng tin của đối tượng, ta phải đổi tính tốt để lấy lòng chân thật, nghĩa là ta phải làm ra vẻ thành thực thổ lộ hết mọi tội lỗi của mình tuy rằng tội lỗi này không nhất thiết phải là thực. Thành thật quan trọng hơn là lòng tốt. Ta hãy vào vai nạn nhân để khiến đối tượng từ chỗ có cảm tình trở nên yêu thương ta. Biểu tượng vầng hào quang chỉ khi đối tượng còn lại một mình, họ mới bắt đầu từ từ tưởng tượng ra một luồng ánh sáng mờ ảo bao quanh đầu ta. Thứ ánh sáng này được hình thành từ những niềm vui mà ta đem đến cho họ, từ sự hiện diện tỏa sáng và những tính cách ưu tú của ta. Vầng hào quang tách ta ra khỏi những người khác. Và rồi một ngày kia khi đang lễ, nàng liếc thấy Valmont đang để hết tâm trí vào việc cầu kinh. Ta không được làm cho vầng hào quang đó biến mất bằng cách trở nên quá đổi quen thuộc và bình thường. Vào một ngày của tháng tám oi ả trong thập niên 1770 đó, bà chủ tịch de Tourvel để chồng ở lại nhà để đến chơi với bạn già là phu nhân de Rosemonde với ý định tận hưởng cuộc sống yên ả đồng quê.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *