Tốt và xấu

 Vào năm 1806, khi Phổ và Pháp còn đang giao tranh, Auguste, chàng hoàng tử đẹp trai hai mươi bốn tuổi của nước Phổ và cũng là cháu của Frederick Đại đế, bị Napoleon bắt giữ. Thay vì nhốt chàng, Napoleon lại để chàng tự do đi lại trên đất Pháp nhưng sai người theo dõi chàng trong từng đường đi nước bước. Hoàng tử là kẻ thích ăn chơi, và bỏ thời gian đi hết tỉnh này đến tỉnh khác để quyến rũ các cô gái trẻ. Năm 1807 chàng quyết định tới thăm lâu đài Chateau de Copper ở Thụy Sĩ, nơi cư ngụ của Phu nhân de Stael, nữ văn sĩ Pháp lừng danh. Khi đến nơi, Auguste được nữ chủ nhân chào đón vô cùng long trọng. Sau khi bà giới thiệu chàng với các vị khách khác xong, tất cả mọi người đều lui về phòng khách nói chuyện về cuộc chiến của Napoleon ở Tây Ban Nha, về thời trang Paris… Thình lình, cửa phòng khách bật mở và một vị khách khác bước vào, một phụ nữ mà trong suốt thời gian mọi người náo nhiệt đón tiếp hoàng tử, nàng đã vì duyên cớ nào đó mà ở lại phòng mình. Người phụ nữ đó là phu nhân Recamier, ba mươi tuổi, cô bạn thân thiết nhất của Phu nhân de Stael. Nàng tự giới thiệu với hoàng tử rồi nhanh chóng quay trở về phòng. Auguste cũng đã biết trước là phu nhân Recamier có mặt ở lâu đài. Chàng cũng từng nghe nhiều chuyện về người phụ nữ nổi tiếng này. Sau cuộc cách mạng Pháp, nàng được xem là người phụ nữ kiều diễm nhất nước Pháp. Nam giới phát cuồng vì nàng, nhất là vào các đêm dạ vũ khi nàng cởi bỏ áo choàng ngoài để lộ chiếc váy màu trắng trong và khiêu vũ với dáng vẻ buông thả. Các danh họa Gerard và David đã làm cho gương mặt nàng cùng những kiểu áo nàng mặc và đôi bàn chân xinh đẹp của nàng trở nên bất tử trong họa phẩm của họ. Nàng cũng chính là người làm tan nát trái tim của Lucien Bonaparte, em trai hoàng đế Napoleon. Auguste thích các cô gái trẻ của mình hơn phu nhân Recamier và chàng đến lâu đài là để nghỉ ngơi chứ không để gặp nàng. Nhưng khoảng khắc ngắn ngủi mà nàng xuất hiện đột ngột khiến chàng mất tự chủ vì thấy nàng quả rất đẹp như lời đồn đại, nhưng nét đẹp ấn tượng hơn cả nhan sắc của nàng chính là cặp mắt đẹp dịu dàng ánh lên vẻ buồn bã của nàng. Các khách mời tiếp tục câu chuyện bỏ dở của họ, chỉ riêng Auguste là không ngừng suy nghĩ về phu nhân Recamier. Đến bữa ăn tối hôm đó, chàng quan sát nàng. Nàng không nói nhiều và luôn nhìn xuống những có một hai lần nàng ngước lên nhìn thẳng vào chàng. Sau bữa ăn, các quan khách tề tựu trong phòng trưng bày nghệ thuật và người ta mang vào một cây đàn hạc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *